NEWS

SEARCH

Tôi Viết về Yêu Thương
123767_20130919_124709_562822_463421693772189_1599737869_n
April 22, 2017

Nếu một ngày ANH quên EM

Luân cứ tự hỏi lòng mình như thế, và rồi ngay lập tức lắc đầu thật mạnh, cơ hồ như hành động ấy có thể xua tan nỗi đau đang giày xéo tâm hồn…

Luân và Trang, nếu nói là bạn thân của nhau thì chưa chính xác, còn nếu nói là “một cặp” thì hoàn toàn sai, vì thật ra, Luân vẫn chưa hiểu thật sự Trang đang ở vị trí nào trong tim mình…

Trang thích Luân. Cậu biết điều đó, nhưng Luân lại đơn phương một người con gái khác, liệu Trang có biết hay chăng?

Cả hai đều ấp ủ niềm hy vọng yếu đuối. Trang dõi theo Luân, và Luân cứ dành hết sự quan tâm cho cô bé khác…để rồi cả hai cùng gặm nhấm nỗi đau khổ ấy…Một năm, hai năm, thời gian cứ thế trôi qua mà chẳng ai chịu nhường nhịn, hy sinh để kiếm tìm hạnh phúc đích thực. Cho đến một ngày….

Luân chính thức rời xa Trang. Mãi mãi…Cậu phải đi đến một đất nước phương Tây xa lạ để sinh sống và học tập…Và rồi cậu lo cho Trang, bởi cậu hiểu tâm trạng cô. “Mình ra đi, Trang sẽ thế nào?”

Trang

Sau một khoảng thời gian dài đắm chìm trong đau khổ, thì giờ mình gần như “trơ lì” khi nhận được tin Luân sẽ du học.

Mình tự dằn vặt rằng tại sao mình là người đến sau? Tại sao mình không thể là người con gái Luân thích? Tình cảm chỉ xuất phát từ một người thì làm sao sở hữu hạnh phúc đích thực?

Mình nuôi hy vọng. Phải. Tim mình luôn loạn nhịp trước những cử chỉ quan tâm săn sóc nhẹ nhàng của Luân. Trên đời này không còn gì tươi đẹp hơn thế…Và sau khi những niềm vui nhỏ bé ấy nhen nhóm thì chợt vụt tắt bởi những dòng tin nhắn không hồi âm, những lần sign out đột ngột, cùng những lời khước từ: “Luân bận rồi, khi khác Trang nhé!”

Mình biết Luân cũng đơn phương. Nhưng tại sao hắn không hiểu cho tâm trạng của